Jacob sống tại Canaan với mười hai đứa con trai. Trong số các con của ông, Jacob cũng yêu Joseph nhất, bởi Rachel, mẹ của Joseph là người vợ yêu quí nhất của ông. Ông làm cho Joseph một chiếc áo choàng xinh đẹp, nhiều màu sắc. Các anh của Joseph rất ganh tỵ với cậu vì thấy Joseph được cha ưu ái, nay thấy Joseph có được chiếc áo này lại càng ghét cậu hơn.
Một đêm nọ, Joseph có một giấc mơ. Sáng ra, cậu kể cho các anh nghe, “Em mơ thấy chúng ta đang hái bắp ngoài đồng, cột lại thành từng bó. Bó bắp của em đứng thẳng, trong khi bó bắp của các anh thì cúi xuống lạy bó bắp của em. Không lâu sau đó, Joseph lại có một giấc mơ khác. Cậu nói: “Em thấy mặt trời, mặt trăng và mười một ngôi sao đều cúi xuống lạy em”.
Một hôm, các anh cậu dẫn đàn súc vật đến ăn ở những đồng cỏ hơi xa hơn một chút, Jacob sai Joseph đi ra ngoài xem thử các anh cậu và lũ súc vật có bình yên không?
Từ xa, nhìn thấy Joseph tiến đến trong chiếc áo nhiều màu sắc của mình, các anh cậu bàn với nhau: “Đây là cơ hội của chúng ta. Hãy giết nó và ném nó vào cái hố đàng kia, rồi nói với cha nó bị thú rừng ăn thịt”.
Nhưng Reuben, có lòng tốt hơn cả, mới nói: “Không cần phải để tay chúng ta vấy máu của nó. Cứ việc ném nó xuống hố và bỏ mặc nó đó”. Tất cả đều đồng ý như vậy, không biết rằng Reuben dự tính sau khi mọi người đi rồi, ông sẽ quay lại giải cứu Joseph và trả cậu về cho cha.
Khi Joseph tới gần các anh, họ tấn công cậu ngay, lột chiếc áo choàng nhiều màu sắc, rồi ném cậu xuống hố. Họ bỏ cậu ở đó, rồi ngồi xuống cỏ thản nhiên ăn uống.
Đến chạng vạng tối, có một đoàn thương buôn người Ishmaelite đi ngang qua đó. Họ trên đường đến Ai Cập với một bầy lạc đà trên lưng chất đầy hương liệu, dầu thơm, và trầm hương.
Judah có ý kiến: “Hay là chúng ta bán Joseph cho họ để làm nô lệ. Như vậy chúng ta có thể vứt bỏ nó mà không phải giết nó”. Thế rồi họ bán Joseph cho đoàn thương buôn với giá hai mươi lạng bạc. Và những người Ishmaelite mang cậu theo với họ đến Ai Cập.
Trong khi đó, các người anh mới giết một con dê tơ và nhúng chiếc áo xinh đẹp của Joseph vào máu của nó, rồi mang về đưa cho cha. Jacob kinh hoàng khi thấy chiếc áo đẫm máu. Ông chụp lấy chiếc áo, gào lên: “Đây là áo choàng của Joseph! Đứa con yêu dấu của ta đã bị thú dữ ăn thịt rồi!”. Jacob khóc lóc và xé áo quần mình trong nỗi thống khổ tột cùng mà không ai có thể an ủi ông được.
Khi người Ishmaelite tới Ai Cập, họ bán Joseph cho Potiphar, người chỉ huy trưởng thị vệ của Pharaon. Thấy Joseph làm việc siêng năng và có tài năng quán xuyến, Potiphar đặt chàng làm người quản lý nhà cửa và tài sản của ông.
Joseph lúc này là một thanh niên đẹp trai, và người vợ của Potiphar bắt đầu để mắt tới chàng. Bà tìm đủ mọi cách để chinh phục trái tim của Joseph, nhưng chàng luôn từ khước bà. Chàng nói: “Chồng bà tin tưởng tôi, cho nên tôi không thể phản bội ông ấy được”. Thế nhưng vợ của Potiphar chẳng kể gì đến chồng bà hay sự phản đối của Joseph. Bà vẫn tiếp tục tìm cách trêu ghẹo và quyến rũ chàng. Và chàng tiếp tục từ khước bà. Ngày nọ, không chịu đựng được nữa, bà chặn Joseph lại và nắm lấy tay áo của chàng. Nhưng Joseph tuột áo bỏ lại trong tay bà và chạy thoát ra.
Bà quá tức giận mới giả bộ kêu cứu, rồi chỉ cho các tôi tớ thấy chiếc áo của Joseph trong tay bà, “Các người xem kìa! Tên đầy tớ Do Thái đó xấn vào phòng ta, và khi ta la lên, thì nó bỏ chạy để lại chiếc áo ở đây”.
Khi Potiphar về nhà, bà cũng kể cho ông nghe y như vậy, Potiphar nổi giận, ra lệnh giam Joseph vào ngục. Nhưng may mắn cho Joseph là không bao lâu thì chàng giành được cảm tình của người cai ngục và được giao cho công việc coi sóc các tù nhân khác.
Ít lâu sau, viên trưởng quan lo việc rượu và viên trưởng quan lo việc bánh trái trong hoàng cung cũng bị ném vào ngục, nơi Joseph đang bị giam. Một đêm nọ, cả hai viên quan đều nằm mơ, và giấc mơ đó khiến họ băn khoăn, lo lắng.
Viên trưởng rượu kể với Joseph “Trong giấc mơ của tôi, tôi thấy một cây nho có ba cành, với nhiều trái nho chín đỏ. Tôi ép nước nho vào cốc rượu và dâng lên Pharaoh”. Joseph nói với ông “Giấc mơ của ông có nghĩa là nội trong ba ngày, Pharaoh sẽ xá tội cho ông”.
Viên trưởng bánh nói: “Còn tôi thì mơ thấy tôi có ba cái rổ trên đầu tôi, cái này chồng lên cái kia, rổ cao hơn hết có đủ món bánh mứt. Rồi một bầy chim bay sà xuống chiếc rổ đó và ăn hết bánh mứt”. Joseph chau mày im lặng, nhưng rồi cũng trả lời: “Giấc mộng này có ý nghĩa là nội trong ba ngày, ông sẽ bị treo cổ”.
Và mọi việc xảy ra như Joseph nói: trong vòng ba ngày, viên trưởng rượu được phục chức, nhưng viên trưởng bánh bị treo cổ.
Hai năm đã trôi qua, Joseph vẫn còn ở trong tù. Rồi một đêm, Pharaoh có một giấc mơ kỳ lạ. Ông thấy mình đứng bên bờ sông Nile, dưới sống, bảy con bò mập và tốt đi lên để ăn cỏ. Một lát sau, ông lại thấy có bảy con bò ốm đói từ dưới sông đi lên, chúng gầy guộc đến độ không đứng nổi. Những con bò ốm đói nuốt bảy con bò mập tốt. Pharaoh bèn thức giấc.
Rồi vua ngủ lại, và lần này nhà vua có một giấc mơ khác. Ông thấy bảy gié lúa chắc nịch và no tròn. Kế đó, ông thấy có bảy gié lúa lép, héo hon, nuối bảy gié lúa mập tốt kia.
Sáng hôm sau, Pharaoh truyền đòi các quan chức giải thích các giấc mơ của ông, nhưng không ai có thể cho ông biết ý nghĩa của chúng.
Lúc bấy giờ, quan trưởng rượu mới nhớ đến Joseph và kể cho Pharaoh về việc Joseph đã diễn giải chính xác cả giấc mơ của ông và của quan trưởng bánh khi họ còn ở trong tù. Thế là Pharaoh liền cho gọi Joseph. Joseph được tha khỏi ngục tối và vào chầu Pharaoh. Sau khi suy nghĩ một lúc, Joseph nói: “Chúa tiết lộ cho tôi ý nghĩa những giấc mơ như sau: Ai Cập sắp hưởng thụ bảy năm sung túc, và tiếp theo đó là bảy năm đói kém”.
Pharaoh thán phục Joseph vô cùng đến nỗi ông quyết định ban cho chàng chức quan cao nhất trong triều đình. Nhà vua tháo chiếc nhẫn từ ngón tay của mình, đeo nó vào ngón tay của Joseph. Kế đó, ông đeo vào cổ chàng dây chuyền bàng, và khoác lên người chàng áo bào hoàng gia bằng vải gai mịn. Ông ban cho chàng một chiếc xe ngựa lộng lẫy, và tuyên bố: “Khanh sẽ là người cai quản trên toàn cõi Ai Cập, quyền uy chỉ sau một mình ta”.
Dưới sự chỉ huy của Joseph, trong vòng bảy năm được mùa, một phần lúa gạo được thu gom và tồn kho. Và rồi, khi thời kỳ khô hạn đến, dân Ai Cập không những có dư thừa thóc lúa cho mình tiêu dùng mà còn có thể bán cho dân các xứ xa xôi, bởi trong thời gian bảy năm sau đó, nạn đói lan tràn khắp nơi.
Hạn hán tràn tới đất Canaan. Jacob, cha của Joseph, nhìn thấy dân mình đói kém, nên mới bảo mười đứa con trai của ông đi tới Ai Cập để mua lúa mì. Ông giữ Benjamin, con trai út của ông và Rachel, ở lại nhà với ông.
Các người anh trải qua một cuộc hành trình dài để đến xứ Ai Cập. Khi đến nơi vị Tể tướng, tức là người em trai Joseph của họ, họ phục mình xuống lạy. Lúc đó, Joseph đang ngồi trên bệ cao Ai Cập, và chàng lập tức nhận biết họ, nhưng họ không thể nhận ra chàng trong bộ y phục hoàng gia sang trọng.
Chàng hỏi như thể nghi ngờ họ, “các ngươi là gián điệp, tới đây để dò thám tình hình nạn đói tại Ai Cập à?”
“Không, thưa ngài”, họ phản đối, “chúng tôi từ Canaan đến đây để mua thóc lúa. Chúng tôi có cả thảy mười hai người. Đứa em út của chúng tôi ở nhà với cha già, và còn một người em khác thì đã chết”.
“Tại sao ta phải tin các ngươi?” Joseph truyền, “Các ngươi phải trở về Canaan, mang đứa em út của các ngươi tới đây, để chứng tỏ các ngươi không phải là do thám. Như vậy ta mới tin là các ngươi nói sự thật”.
Nhưng trước hết, Joseph tống giam tất cả các anh trong tù ba ngày. Vào ngày thứ ba, họ được dẫn đến trước mặt chàng. Joseph nói: “Các ngươi có thể mang số thóc lúa này về xứ, nhưng nếu muốn ta tha tội chết, các ngươi phải đem đứa em út của các ngươi đến đây. Và để chắc chắn là các ngươi làm theo lời ta, ta sẽ giữ một người trong các ngươi lại đây làm tin”.
Cả thảy các anh em đều run sợ. Họ cảm thấy xấu hổi và tin rằng họ đang bị trừng phạt vì những việc họ đối xử với Joseph trước kia.
Trong khi họ to nhỏ với nhau, Joseph lắng nghe, và quay mặt khóc thầm khi nhìn thấy vẻ sợ hãi trên mặt họ. Chàng nói chuyện qua một người thông ngôn, làm như thể chàng không hiểu tiếng nói của họ.
Thình lình, Joseph truyền lệnh trói Simeon và giam vào ngục. Rồi chàng bí mật cho người bỏ lại tiền mua lúa vào bao bị của họ. Cuối cùng, chàng cho họ thức ăn trước khi thả họ đi.
Trên đường về nhà, một người anh mở bao của mình để lấy ra ít thóc cho con lừa của mình, thì thấy số tiền mua lúa nằm trong đó. Họ hoảng hốt hỏi nhau: “Tại sao họ lại trả hết tiền lại cho chúng ta?”
Khi về đến Canaan, họ kể cho Jacob nghe mọi chuyện.
Jacob thét lên: “Không được. Trước đó là Joseph, rồi đến Simeon và bây giờ các ngươi muốn bắt cả Benjamin của ta. Nếu có điều gì xảy ra cho Benjamin, ta sẽ đau khổ mà chết mất”.
Lúa đem từ Ai Cập về không kéo dài được lâu, nên cuối cùng Jacob bảo các con trai rằng họ phải đi tới xứ Ai Cập lần nữa để mua thức ăn. Judah nói: “Nhưng chúng con không thể đi nếu không có Benjamin”. Jacob rất buồn phiền, nhưng Judah hứa rằng ông sẽ chăm sóc cho em trai út và mang nó an toàn trở về nhà.
Jacob thở dài, “thôi được. Vậy thì hãy mang theo các đặc sản tốt nhất xứ này để làm quà cho vị Tể tướng quyền uy đó – mật ong, hương vị, hạnh nhân và quả hạch và thật nhiều bạc để mua thọc”
Các anh em lại đến gặp Joseph, và lần này Joseph cho mời họ đến ăn tiệc tại nhà riêng của chàng. Ở đó họ được các gia nhân tiếp đón chu đáo và được gặp lại Simeon. Khi Joseph bước vào, họ phục lạy và đặt các tặng phẩm trước mặt chàng.
Khi trông thấy Benjamin, Joseph quá xúc động đến nỗi không cầm được nước mắt nên chàng phải rời khỏi phòng một lúc. Khi trở lại, chàng ban cho họ thức ăn và rượu tốt nhất, và với Benjamin thì chàng cho thêm nhiều hơn nữa. Sau bữa cơm, Joseph truyền lệnh đong lúa đầy các bao bị của các anh, và đặt lại trong đó số tiền họ trả để mua lúa. Đặc biệt trong bao của Benjamin, Joseph cho người bỏ vào một cái chén bạc của chàng. Sau đó chàng cho quản gia đuổi theo các người anh
Bao lâu ông đuổi kịp họ và lục xét tất cả bao bị của họ.
Đến khi lục túi của Benjamin, thì người quản gia tìm thấy cái chén bạc. Các anh em đều kinh hãi, nhưng quyết định quay trở lại thành cùng với Benjamin.
Khi gặp lại Joseph, các anh em đều phục lạy xin tha tội. Joseph truyền lệnh “Các ngươi có thể đi, trừ cậu em đã đánh cắp cái chén bạc của ta. Hắn phải ở đây làm tôi tớ cho ta”.
Nhưng Judah năn nỉ “xin đừng giữ Benjamin lại. Nếu nó không trở về thì cha chúng tôi sẽ đau buồn mà chết, bởi ông rất yêu thương nó, và bởi ông đã từng mất một đứa con trai rồi. Xin hãy để tôi ở lại làm nô lệ thay thế cho em tôi”.
Tới đây, Joseph không cầm lòng được nữa, chàng xúc động kêu lên “em là Joseph đây, đứa em mà các anh đã bán làm nô lệ. Nhưng nay em là quân sư của Pharaon và là người cai quản toàn cõi Ai Cập. Các anh hãy đến sống ở đây, vì nạn đói sẽ còn kéo dài năm năm nữa. Hãy mang tất cả gia quyến và đàn súc vật mà cha đang có, và em sẽ lo liệu cho cả nhà. Hãy đi lẹ lên, thưa với cha mọi chuyện. Đoạn, Joseph ôm người em Benjamin mà khóc, rồi chàng lần lượt ôm hôn các anh.
Sau đó, các anh em quay về Cannaan, và kể với Jacob là Joseph còn sống. Jacob vui mừng khôn xiết. Ông chấp thuận cùng cả gia tộc đến Ai Cập và sinh sống tại đó.
Khi gia đình và bạn bè của Joseph đến sinh sống tại Ai Cập, để tránh nạn đói nơi xứ họ, họ được ban cho mảnh đất Goshen, phía bắc của Ai Cập. Đây là một phần của châu thổi sông Nile, nơi sông Nile chẻ nhánh thành nhiều sông nhỏ trước khi chảy vào Địa Trung Hải. Bởi có dư dả nước nên người Do Thái đã có thể trồng rất nhiều hoa màu. Có một cậu học sinh người Ai Cập đã miêu tả trong một lá thư về cảnh sống an nhàn, sung túc như sau:
“Đời sống nơi thôn dã thật phong phú vô cùng. Sông hồ đầy tôm cá, rừng đầy chim chóc, các cánh đồng xanh cỏ mượt mà. Các kho chứa lúa mạch và lúa mì cao ngất trời xanh. Nơi đâu cũng dư dật hành tây và hành thơm để tăng hương vị thức ăn, và nơi nơi đều có những vườn cây quả lựu, táo, ô liu và quả chà là tươi tốt. Người dân rất yêu thích xứ sở của họ”.
Vua chúa của Ai Cập, hay Pharaoh, là trung tâm của xã hội Ai Cập. Họ sống rất xa xỉ và đã xây cất nhiều dinh thự, đền thờ, và các ngôi mộ. Họ được chôn trong những kim tự tháp khổng lồ bằng đá, cùng với bạc vàng, châu báu của họ.
Nhiều người Do Thái trở nên giàu có và có người, như Joseph, lúc đầu bị bán làm nô lệ ở Ai Cập, nhưng sau này trở thành một nhân vật nổi tiếng và quan trong nơi xứ này. Nhưng, 300 năm sau thời đâị của Joseph, số phận của họ thay đổi.
Vào khoảng 1500 TCN, các nhà cầm quyền Ai Cập chống lại những người đến từ những quốc gia khác: kể cả người Do Thái. Họ bị biến thành nô lệ và phải làm việc cho những người khác thay vì cho chính họ.
Những người nô lệ làm phần lớn các công việc xây cất, trộn hồ, nung gạch. Dinh thự hoàng gia thường được làm bằng đá. Các thành phố Pithom và Rameses, thành phố Thebes vĩ đại ở phía nam có lẽ đã được xây dựng bởi người nô lệ Do Thái. Những dinh thự tại Thebes và tại vài nơi khác của Ai Cập cho thấy những người thợ xây cất này rất tài giỏi, khéo léo.
----------
phuyencatholic.net
https://www.facebook.com/nclspage/posts/pfbid0hR84exXNGexAHnpgLPktYfu4TPNAy1Hxy3jvyNZuX6zf2QbwRmTGGuVrtPgaFz76l
Tags
Joseph
